có những hôm tôi buồn thật buồn, như tối nay chẳng hạn, vì những cuộc hạnh ngộ rồi sẽ bị lãng quên. 

có những hôm tôi buồn thật buồn, như tối nay chẳng hạn, vì những cuộc hạnh ngộ rồi sẽ bị lãng quên. 

Đêm cuối cùng, Hà Nội mưa một trận như trút nước. Mình nằm trên băng ghế dài bằng ván ép, chắc vì tự đóng nên hơi ọp ẹp, mỗi lần cựa mình sẽ phát ra tiếng vang. Nửa đêm thức giấc nhìn ra phía cửa sổ, anh Hà đang uống một ly cà phê phin nóng, hút một điếu thuốc. Mỗi nơi, mỗi chuyến để lại cho mình một hình ảnh làm mình nhớ mãi mỗi khi nghĩ về. Nghĩ về Hà Nội, nghĩ về anh, lại nhớ về đêm mưa hôm ấy. 
Mình gửi cho anh tấm ảnh này, anh không nói gì, chỉ hỏi “em uống cà phê không, anh pha.” - “em sẽ lại mất ngủ những đêm tiếp theo ở Sài Gòn, nên thôi, hẹn anh dịp khác ở Hà Nội.”

Hơn ba tuần sau đó, mình nói chuyện lại với anh, bảo rất nhớ Hà Nội. Thật ra điều mình nhớ tủn mủn lắm, đêm mưa ở Hà Nội, khung cửa sổ, tách cà phê, gian phòng màu trắng bé xíu lúc nào cũng ngập ngụa trong khói thuốc, buổi sáng ở phố Tạ Hiện, hoặc là những hôm lạc về phố Phan Đình Phùng thì chẳng thể chạy nhanh được, vì đẹp và xanh quá. Nhớ nhiều lắm.

Đêm cuối cùng, Hà Nội mưa một trận như trút nước. Mình nằm trên băng ghế dài bằng ván ép, chắc vì tự đóng nên hơi ọp ẹp, mỗi lần cựa mình sẽ phát ra tiếng vang. Nửa đêm thức giấc nhìn ra phía cửa sổ, anh Hà đang uống một ly cà phê phin nóng, hút một điếu thuốc. Mỗi nơi, mỗi chuyến để lại cho mình một hình ảnh làm mình nhớ mãi mỗi khi nghĩ về. Nghĩ về Hà Nội, nghĩ về anh, lại nhớ về đêm mưa hôm ấy.
Mình gửi cho anh tấm ảnh này, anh không nói gì, chỉ hỏi “em uống cà phê không, anh pha.” - “em sẽ lại mất ngủ những đêm tiếp theo ở Sài Gòn, nên thôi, hẹn anh dịp khác ở Hà Nội.”

Hơn ba tuần sau đó, mình nói chuyện lại với anh, bảo rất nhớ Hà Nội. Thật ra điều mình nhớ tủn mủn lắm, đêm mưa ở Hà Nội, khung cửa sổ, tách cà phê, gian phòng màu trắng bé xíu lúc nào cũng ngập ngụa trong khói thuốc, buổi sáng ở phố Tạ Hiện, hoặc là những hôm lạc về phố Phan Đình Phùng thì chẳng thể chạy nhanh được, vì đẹp và xanh quá. Nhớ nhiều lắm.

trước mỗi chuyến đi, tôi thường dành thời gian để nhớ về những chuyến đi trước đó. tôi nhớ về con đường xanh ơi là xanh ở Huế, đêm trăng sáng ngồi kế bên sông Hoài ở Hội An, chiều chiều ngắm mặt trời lặn ở bán đảo Sơn Trà vào mùa hè năm ngoái.
chuyến đi năm nay dài ngày, vất vả hơn. mọi thứ đổi thay nhiều nhưng tôi tin, những câu hỏi về cuộc sống, về con người, niềm tin và cả tình yêu vẫn vậy, để trống cần câu giải đáp.
điều gì đang ở phía trước, tôi không biết. chỉ biết rằng, tôi đang sống những ngày rất xanh.

chụp chị Phương Anh vào sinh nhật lần thứ 21. cuộc sống hư thực thực hư, nhưng chị bảo thật may vì chị vẫn 21.

chụp chị Phương Anh vào sinh nhật lần thứ 21. cuộc sống hư thực thực hư, nhưng chị bảo thật may vì chị vẫn 21.

Có rất nhiều những đêm Paris tôi rất buồn
Uống một ly whiskey và tôi khóc
Thời gian chậm lại trong từng tiếng nấc
Không giống cuộc đời vụt biến mất ngoài kia

Tôi không hiểu vì sao càng lớn tôi càng buồn
Càng đi xa càng thấy đời chật hẹp
Càng gặp con người càng thêm cô độc
Càng nói nhiều càng vô nghĩa như không…

Chỉ có bầu trời xanh thẳm mông lung
Chỉ có bông hoa nở tung trong nắng mới
Và chỉ có anh – hiền như đêm Hà Nội
Ở lại bên tôi
Run rẩy tiếng thở dài…

- Veo