trước mỗi chuyến đi, tôi thường dành thời gian để nhớ về những chuyến đi trước đó. tôi nhớ về con đường xanh ơi là xanh ở Huế, đêm trăng sáng ngồi kế bên sông Hoài ở Hội An, chiều chiều ngắm mặt trời lặn ở bán đảo Sơn Trà vào mùa hè năm ngoái.
chuyến đi năm nay dài ngày, vất vả hơn. mọi thứ đổi thay nhiều nhưng tôi tin, những câu hỏi về cuộc sống, về con người, niềm tin và cả tình yêu vẫn vậy, để trống cần câu giải đáp.
điều gì đang ở phía trước, tôi không biết. chỉ biết rằng, tôi đang sống những ngày rất xanh.

chụp chị Phương Anh vào sinh nhật lần thứ 21. cuộc sống hư thực thực hư, nhưng chị bảo thật may vì chị vẫn 21.

chụp chị Phương Anh vào sinh nhật lần thứ 21. cuộc sống hư thực thực hư, nhưng chị bảo thật may vì chị vẫn 21.

Có rất nhiều những đêm Paris tôi rất buồn
Uống một ly whiskey và tôi khóc
Thời gian chậm lại trong từng tiếng nấc
Không giống cuộc đời vụt biến mất ngoài kia

Tôi không hiểu vì sao càng lớn tôi càng buồn
Càng đi xa càng thấy đời chật hẹp
Càng gặp con người càng thêm cô độc
Càng nói nhiều càng vô nghĩa như không…

Chỉ có bầu trời xanh thẳm mông lung
Chỉ có bông hoa nở tung trong nắng mới
Và chỉ có anh – hiền như đêm Hà Nội
Ở lại bên tôi
Run rẩy tiếng thở dài…

- Veo

Ở đây, gốm đẹp, cửa sổ đẹp, hồ cá đẹp, làm mình lúc nào cũng thấy cuộc đời ngoài kia thiệt đẹp.
Zoom Info
Ở đây, gốm đẹp, cửa sổ đẹp, hồ cá đẹp, làm mình lúc nào cũng thấy cuộc đời ngoài kia thiệt đẹp.
Zoom Info

Ở đây, gốm đẹp, cửa sổ đẹp, hồ cá đẹp, làm mình lúc nào cũng thấy cuộc đời ngoài kia thiệt đẹp.

Bơ sáp vỏ xanh ruột mềm căng mọng cậu mang mười lăm kilogram từ Gia Lai vào, thêm hai con gà bà xách tay từ vùng núi xa xôi cách Sài Gòn 500 kilomet sao mà ngon hơn đĩa thức ăn mấy trăm nghìn nào bơ, sữa, xà lách, dầu olive và thịt bò người ta gọi hảo hạng quá chừng!
Mình biết, mình biết, mình không phải là người thưởng thức giỏi các món ăn, nhưng mà tình cảm, mình tin là mình trân trọng đủ giỏi.